MỚI năm 1949 – SÀI GÒN 1950 – 1975

Kính thưa đọc giả.Bữa nay, mình sẽ đưa ra đánh giá khách quan về SÀI GÒN 1950 – 1975 . Phần nhiều nguồn đều đc cập nhật ý tưởng từ những nguồn website lớn khác nên chắc chắn có vài phần khó hiểu. Video đã đạt được và [vid_likes] views. Sài Gòn từ năm 1950, sau khi Tổng thống Bảo Đại thành lập Quốc gia Việt Nam năm 1949, đến năm 1975, khi chế độ thứ hai…

SÀI GÒN 1950 – 1975
#SÀI #GÒN


Xem thêm về SÀI GÒN 1950 – 1975

năm 1949

năm 1949, [vid_tags], #SÀI #GÒN

SÀI GÒN 1950 – 1975


Phần lớn nguồn đều được cập nhật thông tin từ những nguồn trang web nổi tiếng

Tác giả gốc: TheLPSLIDESHOWS

năm 1949 năm 1949 [/ caption]

Nguồn video SÀI GÒN 1950 – 1975

https://www.youtube.com/watch?v=c5lfarLaNdA

Chi tiết thêm tại SÀI GÒN 1950 – 1975

[tie_list type = “starlist”]
  • Tác giả: TheLPSLIDESHOWS
  • Views:
  • Rate:
  • Like: [vid_likes]
  • Dislike: [vid_dislikes]
  • Từ khoá: [vid_tags]
  • Từ khoá phụ: năm 1949
  • Mô tả: Sài Gòn từ năm 1950, sau khi Tổng thống Bảo Đại thành lập Quốc gia Việt Nam năm 1949, đến năm 1975, khi chế độ thứ hai…
[/ tie_list]

Sài Gòn từ năm 1950, sau khi Tổng thống Bảo Đại thành lập Quốc gia Việt Nam năm 1949, đến năm 1975, khi chế độ thứ hai…

Sài Gòn từ năm 1950, sau khi Tổng thống Bảo Đại thành lập Quốc gia Việt Nam năm 1949, đến năm 1975, khi chế độ thứ hai…

Sài Gòn từ năm 1950, sau khi Tổng thống Bảo Đại thành lập Quốc gia Việt Nam năm 1949, đến năm 1975, khi chế độ thứ hai…

Similar Posts

26 Comments

  1. (NGUYỄN QUANG LẬP)

    1/ Mãi tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới ngày chết, ngày sinh nhật là cái gì rất phù phiếm. Ngày sinh của tôi ngủ yên trong học bạ, chỉ được nhắc đến mỗi kì chuyển cấp. Từ thuở bé con đến năm 19 tuổi chẳng có ai nhắc tôi ngày sinh nhật, tôi cũng chẳng quan tâm.

    Đúng ngày “non sông thu về một mối” tôi đang học Bách Khoa Hà Nội, cô giáo dạy toán xác suất đã cho hay đó cũng là ngày sinh nhật của tôi. Thật không ngờ. Tôi vui mừng đến độ muốn bay vào Sài Gòn ngay lập tức, để cùng Sài Gòn tận hưởng “Ngày trọng đại”. Kẹt nỗi tôi đang học, ba tôi không cho đi. Sau ngày 30 tháng 4 cả nhà tôi đều vào Sài Gòn, trừ tôi. Ông bác của tôi dinh tê vào Sài Gòn năm 1953, làm ba tôi luôn ghi vào lý lịch của ông và các con ông hai chữ “đã chết”, giờ đây là triệu phú số một Sài Gòn. Ba tôi quá mừng vì ông bác tôi còn sống, mừng hơn nữa là “triệu phú số một Sài Gòn”. Ông bác tôi cũng mừng ba tôi hãy còn sống, mừng hơn nữa là “gia đình bảy đảng viên cộng sản”.

    Cuộc đoàn tụ vàng ròng và nước mắt. Ông bác tôi nhận nước mắt đoàn viên bảy đảng viên cộng sản, ba tôi nhận hơn hai chục cây vàng đem ra Bắc trả hết nợ nần còn xây được ngôi nhà ngói ba gian hai chái. Sự đổi đời kì diệu. Dù chưa được vào Sài Gòn nhưng tôi đã thấy Sài Gòn qua ba vật phẩm lạ lùng, đó là bút bi, mì tôm và cassette của thằng Minh cùng lớp, ba nó là nhà thơ Viễn Phương ở Sài Gòn gửi ra cho nó. Chúng tôi xúm lại quanh thằng Minh xem nó thao tác viết bút bi, hồi đó gọi là bút nguyên tử. Nó bấm đít bút cái tách, đầu bút nhô ra, và nó viết. Nét mực đều tăm tắp, không cần chấm mực không cần bơm mực, cứ thế là viết. Chúng tôi ai nấy há hốc mồm không thể tin nổi Sài Gòn lại có thể sản xuất được cái bút tài tình thế kia.

    Tối hôm đó thằng Minh bóc gói mì tôm bỏ vào bát. Tưởng đó là lương khô chúng tôi không chú ý lắm. Khi thằng Minh đổ nước sôi vào bát, một mùi thơm rất lạ bốc lên, hết thảy chúng tôi đều nuốt nước bọt, đứa nào đứa nấy bỗng đói cồn cào. Thằng Minh túc tắc ăn, chúng tôi vừa nuốt nước bọt vừa cãi nhau. Không đứa nào tin Sài Gòn lại có thể sản xuất được đồ ăn cao cấp thế kia. Có đứa còn bảo đồ ăn đổ nước sôi vào là ăn được ngay, thơm ngon thế kia, chỉ giành cho các nhà du hành vũ trụ, người thường không bao giờ có. Thằng Minh khoe cái cassette ba nó gửi cho nó để nó học ngoại ngữ.

    Tới đây thì tôi bị sốc, không ngờ nhà nó giàu thế. Với tôi cassette là tài sản lớn, chỉ những người giàu mới có. Năm 1973 quê tôi lần đầu xuất hiện một cái cassette của một người du học Đông Đức trở về. Cả làng chạy đến xem máy ghi âm mà ai cũng đinh ninh đó là công cụ hoạt động tình báo, người thường không thể có. Suốt mấy ngày liền, dân làng tôi say sưa nói vào máy ghi âm rồi bật máy nghe tiếng của mình. Tôi cũng được nói vào máy ghi âm và thất vọng vô cùng không ngờ tiếng của tôi lại tệ đến thế.

    Một ngày tôi thấy tài sản lớn ấy trong tay một sinh viên, không còn tin vào mắt mình nữa. Thằng Minh nói, rẻ không à. Thứ này chỉ ghi âm, không có radio, giá hơn chục đồng thôi, bán đầy chợ Bến Thành. Không ai tin thằng Minh cả. Tôi bỉu môi nói với nó, cứt! Rứa Sài Gòn là tây à? Thằng Minh tủm tỉm cười không nói gì, nó mở cassette, lần đầu tiên chúng tôi được nghe nhạc Sài Gòn, tất cả chết lặng trước giọng ca của Khánh Ly trong Sơn ca 7. Kết thúc Sơn ca 7 thằng Hoan bỗng thở hắt một tiếng thật to và kêu lên, đúng là tây thật bay ơi! Sài Gòn là tây, điều đó hấp dẫn tôi đến nỗi đêm nào tôi cũng mơ tới Sài Gon.

    Kì nghỉ hè năm sau, tháng 8 năm 1976, tôi mới được vào Sài Gòn. Ba tôi vẫn bắt tôi không được đi đâu, “ở nhà học hành cho tử tế”, nhưng tôi đủ lớn để bác bỏ sự ngăn cấm của ông. Hơn nữa cô họ tôi rất yêu tôi, đã cho người ra Hà Nội đón tôi vào. Xe chạy ba ngày ba đêm tôi được gặp Sài Gòn. Tôi sẽ không kể những gì lần đầu tôi thấy trong biệt thự của ông bác tôi, từ máy điều hòa, tủ lạnh, ti vi tới xe máy, ô tô. Ngay mấy cục đá lạnh cần lúc nào có ngay lúc đó cũng đã làm tôi thán phục lắm rồi. Thán phục chứ không ngạc nhiên, vì đó là nhà của ông triệu phú.

    Xin kể những gì buổi sáng đầu tiên tôi thực sự gặp gỡ Sài Gòn…
    (con tiep)

  2. Nhà văn Dương Thu Hương kể:

    “Ngày 30 tháng Tư năm 1975 đã là một ngả rẽ trong đời tôi. Khi đội quân chiến thắng vào Sài Gòn, trong khi tất cà mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi ngồi bên lề đường khóc. Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí. Tôi không choáng ngợp vì nhà cao cửa rộng của miền Nam, mà vì tác phẩm của tất cả các nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do; tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bầy trong các hiệu sách, ngay trên vỉa hè; và đầy rẫy các phương tiện thông tin như TV, radio, cassette. Những phương tiện đó đối với người miền Bắc là những giấc mơ.

    Ở miền Bắc, tất cả mọi báo đài, sách vở đều do nhà nước quản lý. Dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi; và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe đài Sơn Mao, tức là đài phát thanh Tàu.

    Còn toàn bộ dân chúng chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể; có nghĩa là chỉ được nghe một tiếng nói.

    Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người.

    Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ…nếu người ta muốn. Ðó mới là chế độ của nền văn minh.

    Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ.”

    …Dân ta bị nhồi sọ qua lâu, muốn sáng mắt thật là nan giải…Hic

  3. Nhìn cảnh này cảm giác khó tả, da riết cảm giác rất quen thuộc, mặc dù tui là thế hệ cuối 8x

  4. rồi sẽ còn nhiều cuộc chiến của người việt vs người việt. Đã từ lâu rồi từ giai đoạn 12 sứ quân, đảo chánh nhà Lý, lật đổ nhà Trần, thời hậu Lê và giai đoạn chiến tranh ở thời kỳ Trịnh-Nguyễn phân tranh. Sẽ còn nhiều cuộc mâu thuẫn nữa

  5. Xem phim đen trắng thời chiến tranh ,tưởng là toàn nhà tranh vách đất, nghèo làn. Ai ngờ đâu ngày đó đã hiện tại nhà cao tầng đẹp như thế này rồi

  6. Sai gòn hồi đó điều xài hàng phap mỹ điều gọi là bán nước bây giờ xài hàng trung quốc gọi là yêu nước

  7. Bây giờ cầu xin có một người tự thiêu như Thích Quảng Đức để lên tiếng cùng thế giới mà mấy mặt mẹt chẳng thấy ai…

  8. minhg cứ thắc mắc nếu sài gòn đẹp vậy yên bình đến vậy.. mk tại s phải đảo chính nhiều lần vậy.. ai giai thích tui biet di

  9. Bình dị , mộc mạc , chân thực ,cao sang của Sài gòn xưa ,nghèo không hèn ,giàu không chảnh phong cách dân gốc nam bộ hay lưu dân viễn xứ đã lâu hoà âm thổ ngử ,đất địa sanh tình ,hiền hoà nhân hậu ,chất phác đơn sơ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *